Nàng bỗng chốc tỉnh giấc.
Đa Đệ đang canh giữ bên cạnh vội vã nói: "Cửu nương, bên ngoài có động tĩnh nhưng không phải chuyện lớn, Hoài Lãng đều đang bên ngoài xem xét."
Cửu Ninh uống một ngụm nước, ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Trong lều không châm đèn, tối om.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bên ngoài bóng người lay động, có người cầm đuốc đi tới đi lui, bóng dáng của Hoài Lãng, A Sơn và những người khác chiếu lên lều trại, xem ra trời vẫn còn chưa sáng.
Nghe được tiếng nói chuyện bên trong, Hoài Lãng đẩy một góc mành, từ bên ngoài nói: "Cửu nương, yên tâm ngủ đi."
Gã chưa nói rõ chuyện gì nhưng có thể là người của các bộ lạc khác trong doanh trại đang gây chuyện.
Cửu Ninh ngáp một cái, đứng dậy đi giải quyết nhu cầu cá nhân.
Khi đi đến phía sau bình phong, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên một tiếng sấm rền.
"Sấm sao?"
Nàng nửa mơ nửa tỉnh, lẩm bẩm một câu.
Tiếng sấm dội về phía lều trại, từ xa lại gần, một tiếng vang lên mạnh mẽ, dồn dập như tiếng trống thình thịch.
Cửu Ninh lập tức nhận ra: Đây không phải sấm, mà là tiếng vó ngựa.
Với mỗi nhịp vó ngựa gần thêm, áp lực bên ngoài lều trại như cũng tràn vào, rồi đột nhiên một đôi tay xé mạnh rèm.
Trong bóng đêm, một thân hình cao lớn bước vào lều.
Tiếng gió lớn ầm ầm tràn vào theo sau.
Tiếng ồn ào bên ngoài cũng ùa vào.
Cửu Ninh ngẩn người.
Ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đuốc đang cháy ngoài kia chiếu lên bóng lưng của người đứng ở cửa lều.
Hắn đứng im, nhìn chằm chằm vào khoảng tối đen trong lều.
Đôi mắt sáng nhạt, lóe lên ánh nhìn u ám đầy sát khí, khiến người khác không rét mà run.
Cửu Ninh cứ thế ngây người nhìn hắn.
Hắn không nói một lời, mang theo khí lạnh sắc bén, bước từng bước một tiến về phía nàng.
Ngoài lều lớn, Hoài Lãng và những người khác nhìn nhau trong chốc lát rồi cũng bước vào lều trại.
"Lang chủ?"
Trong bóng đêm, không ai nhìn rõ biểu cảm trên mặt Chu Gia Hành.
Hắn vẫy vẫy tay, đôi mắt thẳng tắp nhìn Cửu Ninh, như đang nhìn chằm chằm một con mồi.
Hoài Lang thoáng lo lắng, thở dài một tiếng, kéo Đa Đệ, người đang định bước lên cản Chu Gia Hành, rồi cùng lui ra ngoài.
Rèm lại buông xuống.
Những tiếng náo loạn trong doanh trại bên ngoài lập tức biến mất, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Cửu Ninh chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ nhìn thấy Chu Gia Hành vòng qua tấm bình phong, từng bước đi tới gần.
Nàng bất giác kêu lên: "Khoan đã! Đừng lại đây!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-459.html.]
Chu Gia Hành dừng bước, đôi mắt sắc bén của hắn đột ngột trầm xuống, nhìn chằm chằm vào nàng.
Cửu Ninh cuống quýt vơ lấy tấm áo khoác dày đang treo trên bình phong, khoác lên vai, quấn kín người.
Một bóng đen vụt qua khóe mắt nàng.
Một đôi tay lạnh băng đặt lên vai nàng, siết c.h.ặ.t, rồi trực tiếp nhấc nàng lên, nửa bế nửa kéo, đẩy nàng về phía giường.
"Bộp!" Một tiếng vang lớn, Cửu Ninh ngã nhào xuống chiếc gối mềm mại.
Đầu óc nàng quay cuồng.
"Cạch!" Đôi giày ngủ dưới chân nàng rơi xuống đất, phát ra hai tiếng va chạm giòn tan.
Cửu Ninh mơ màng trong giây lát, thầm nghĩ: May mà trời lạnh, mình mặc nhiều...
Khi định thần lại, ánh mắt nàng chạm phải ánh nhìn cúi xuống của Chu Gia Hành.
Hắn đè vai nàng, lạnh lùng nhìn chằm chằm.
Cửu Ninh tức giận trừng mắt nhìn hắn: "Đau!"
Chu Gia Hành dường như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó, không nói lời nào.
Cửu Ninh quả thực đã bị hắn ép đến mức muốn phát điên: "Thật sự đau! Huynh nắm tóc ta!"
Chu Gia Hành lạnh lùng quay mặt đi, nhưng tay lại buông lỏng.
Cửu Ninh vội đẩy hắn ra, ngồi dậy, kéo một lọn tóc dài bị động tác của hắn đè dưới vai ban nãy, tiện tay cầm cây trâm b.úi lên, chỉnh lại tấm áo choàng, rồi cuộn mình thành một đống.
Trong lòng nàng đầy lửa giận nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Chu Gia Hành không đáp.
Cơn giận của Cửu Ninh cuồn cuộn trong lòng, nhẫn nhịn không động tay đ.á.n.h hắn, tiếp tục hỏi: "Nửa đêm huynh xông vào đây chỉ để ngồi như thế này thôi sao?"
Khóe môi Chu Gia Hành hơi nhếch lên, trong mắt ngập tràn sắc đỏ.
"Muốn chạy?"
Cửu Ninh ngẩn người.
Lúc này, bên ngoài lều vọng vào một giọng nói mang chút ngập ngừng: "Lang chủ, đã bắt được một người."
Chu Gia Hành cúi đầu, nhìn Cửu Ninh co rúm ở cuối giường.
Cửu Ninh có chút mơ hồ, không hiểu đã xảy ra chuyện gì nhưng mắt vẫn trừng hắn, không hề tỏ ra yếu thế.
Chu Gia Hành nhìn nàng, lạnh lùng nói: "Vào trong đi."
Người bên ngoài lí nhí vài câu, sau đó Hoài Lang cúi đầu bước vào lều lớn, không dám ngẩng lên, cũng không dám đến quá gần, đứng ngoài bình phong nói: "Lang chủ, là người của bộ tộc A Sử Na."
Không khí lạnh lẽo như thể đông lại trong một khoảnh khắc.
Cửu Ninh trợn to mắt, liếc nhìn ánh lửa và bóng người lắc lư bên ngoài lều lớn, lại liếc Chu Gia Hành một cái, đột nhiên hiểu ra.
Chu Gia Hành im lặng.
Không ai nói gì.
Hoài Lang lẳng lặng lui ra ngoài.
Chu Gia Hành nhắm mắt lại, đứng dậy.
--------------------------------------------------