Trùng hợp nàng cũng muốn tới Trường An, hơn nữa Chu Gia Hành và Đa Đệ đều ở bên cạnh, hai người họ bình an vô sự, trông có vẻ sẽ không kết thù, nàng vui vẻ còn không kịp, sợ gì chứ?
Về phần Chu Gia Hành định làm gì, Cửu Ninh bĩu môi, không đi sâu chi tiết.
Dù sao thì sớm muộn gì nàng cũng sẽ biết. Nếu mục đích của họ giống nhau, thì cứ cùng đường trước rồi nói sau, không cần hỏi nhiều.
Sau khi vào thu, thời tiết dần lạnh lên, lúc tiến vào Trung Nguyên, phong cảnh bên đường không còn là dãy núi thung lũng xinh đẹp nữa, mà là bình nguyên rộng lớn, mênh m.ô.n.g vô tận.
Cửu Ninh đứng ngay bờ sông, chỉ cảm thấy trước mắt xanh vàng bát ngát.
Họ đi theo đường chính, một đường hướng về phương Bắc, nơi sau so với nơi trước của thành trấn thôn trang càng hoang vu điêu tàn, rất nhiều nông thôn đã bị bỏ hoang hoàn toàn. Bách tính khổ vì chiến loạn và sưu cao thuế nặng, nhao nhao chạy về phương Nam, ở trên đường họ gặp rất nhiều bách tính chạy nạn.
Hôm nay đoàn người Cửu Ninh đứng đầu một ngã rẽ, thấy mấy người họ ăn mặc không bình thường, người chạy nạn lấy can đảm tiến lên hỏi: "Xin hỏi tiểu nương t.ử từ đâu tới?"
Viêm Diên - hộ vệ ở bên cạnh Cửu Ninh ra khỏi hàng, nói: "Chúng ta đến từ phía Nam... Các ngươi đi đâu vậy?"
Người nọ thở dài, vẻ mặt dại ra mặc cho số phận giống như trâu ngựa do mọi người điều khiển, nói: "Chúng ta cũng không biết nên đi đâu... Hôm nay ở đây đ.á.n.h trận, ngày mai ở đó đ.á.n.h trận, không một nơi nào thái bình... Người c.h.ế.t sạch thì họ lại tới bắt tráng đinh, thật sự sống không nổi nữa, chỉ có thể đi một bước tính một bước. Có phải tráng sĩ đến từ phía Nam không? Phía Nam thái bình sao?"
Nghe Viêm Diên được gọi là "tráng sĩ", sắc mặt A đại ở bên cạnh cứng ngắc.
Viêm Diên chẳng quan tâm, từ nhỏ nàng ấy đã theo phụ thân sống trong núi nên hiểu được nỗi khổ lưu lạc của bách tính phương Bắc, nàng ấy đáp: "Tây Xuyên không thể đi, ở đó đang chiến tranh, tất cả con đường phía Bắc đều không thể đi, các ngươi chỉ có thể đi về phía Đông, về phía Nam, qua Giang Đông, xem như là thái bình."
So với phương Nam và phương Bắc, vẫn khá ổn định phồn vinh, điều này cũng là do phương Nam chưa bao giờ được coi là chính thống, các thế lực lớn chủ yếu tập trung cạnh tranh ở Trung Nguyên và phương Bắc.
Càng nhiều bách tính tị nạn vây quanh nghe Viêm Diên phân tích thế cục, phương Bắc thật sự không thể ở nổi nữa, mọi người kể chuyện thời bình trước đây mà sụt sùi không thôi, vừa khóc vừa cười, chỉ mong có thể sống sót tới phương Nam.
Bên này đang nói rất náo nhiệt, người của Chu Gia Hành lập tức chạy tới.
Người của hắn có rất nhiều người Hồ, người cao ngựa cao, hung thần ác sát, bách tính tị nạn vây xem sợ hãi, chậm rãi giải tán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-375.html.]
Có người thấy nàng sinh ra như hoa như ngọc, trong lòng thương tiếc, dùng sức nháy mắt ra hiệu với nàng, nhỏ giọng nhắc nhở nàng: "Người Hồ phía Bắc Trường An tàn sát bừa bãi, người Thổ phía Tây công chiếm Trường An vài lần, người Khiết Đan phía Bắc như hổ rình mồi, bây giờ thiên hạ đại loạn, yêu ma quỷ quái gì cũng dám xâm chiếm Trung Nguyên, tiểu nương từ phải cẩn thận đấy!"
Nói xong, còn chỉ Chu Gia Hành cách đó không xa.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh dở khóc dở cười.
Chu Gia Hành đột nhiên đi tới, sải bước về phía lưu dân đang nói chuyện với Cửu Ninh.
Lưu dân kia sửng sốt, sợ đến mức hai chân run rẩy, nhanh như chớp chui vào đám đông đang đi về phía Nam mà biến mất.
Cửu Ninh nói: "Nhị ca, hắn ta chỉ nói với ta vài câu, không phải lính kín đâu."
Chu Gia Hành ừ một tiếng, phân phó hầu cận của mình vài câu.
Các hầu cận đáp ứng, xoay người lấy lương khô trên lưng ngựa xuống, phân phát cho lưu dân ven đường.
Đám lưu dân nhìn nhau, lúc đầu không ai dám bước tới, chờ sau khi thấy phụ nhân đói đến mức da bọc xương nhận được lương thực thì mới to gan bước lên.
Tuy có nhiều người nhưng Chu Gia Hành đứng sang một bên, lại có một nhóm người cầm kiếm vây quanh nên các lưu dân không dám cướp bóc, trật tự ngay ngắn.
A Sơn là hầu cận giỏi vẽ bản đồ, hắn ta tìm một nhánh cây dày, viết vẽ trên mặt đất, nói cho lưu dân con đường chạy nạn chính xác, dặn dò họ phải tránh đi nơi nào, đến đâu sẽ tìm được đồ ăn.
Các lưu dân cảm động đến rơi nước mắt, làm thành một vòng tròn, cẩn thận nghe hắn ta giảng giải. Còn có người lấy tờ giấy giấu sát người để ghi lại tuyến đường.
Cửu Ninh có chút xúc động, thật ra Chu Gia Hành vẫn rất tốt.
Nàng không biết nên hình dung thế nào, bởi vì Chu Gia Hành cũng không từ bi như Tuyết Đình. Hắn tuyệt đối không nương tay khi g.i.ế.c người, thuộc hạ thời trước không phục, khó có thể quản thúc, ảnh hưởng đến lòng quân, hắn nói g.i.ế.c chính là g.i.ế.c. Sau khi đ.á.n.h hạ thành trì cũng từng hạ lệnh tàn sát thành nên bị sĩ t.ử thiên hạ mắng đến tan tác, rất nhiều người nói hắn tàn bạo...
--------------------------------------------------