Sợ nàng ngã, Đa Đệ bước lên một bước, đỡ nàng đi đến phía trước, cười nói: "Quý chủ thật sự đối xử với Sứ quân rất tốt."
Cửu Ninh đỏ bừng hai má, nửa người dựa vào Đa Đệ một cách thoải mái.
"Sớm ngày thái bình, đối với ai cũng sẽ tốt."
Đa Đệ nói: "Quý chủ tâm địa Bồ Tát."
Nàng ta cũng là người trong loạn thế, cảm kích những người có thể suy nghĩ cho tầng lớp dân chúng dưới cùng như quý chủ. Nhưng nàng ta không thể nghĩ xa trông rộng được như quý chủ. Nàng ta chỉ cầu bản thân và quý chủ được bình an, còn những người khác sống c.h.ế.t ra sao, nàng ta không quản được và cũng không muốn quản.
Cửu Ninh bật cười, lắc đầu: "Không..."
Không, nàng không nghĩ nhiều như vậy.
Men say dâng lên, đầu nàng có chút choáng váng, lung lay mấy cái, bước chân lảo đảo.
Đa Đệ vội ôm lấy vòng eo mảnh mai của nàng, tay quàng qua lưng nàng, đỡ nàng khỏi ngã.
Nhưng vài bước sau đó, Cửu Ninh thấp giọng kêu đau, thân mình lảo đảo vài cái.
Đa Đệ suýt nữa không giữ được nàng, sợ nàng ngã, miệng mở ra định gọi người lại hỗ trợ.
Tiếng bước chân đến gần, một bóng đen phủ xuống.
Đa Đệ ngẩn người, ngẩng đầu lên.
Trước hành lang treo đèn l.ồ.ng, ánh sáng lờ mờ, Chu Gia Hành đứng trước mặt nàng ta, mặc một bộ trường bào ôm sát người, ánh mắt hơi cúi xuống, nhìn Cửu Ninh đang tựa vào người nàng ta, đôi mày nhíu nhẹ.
Biểu cảm trên gương mặt hắn có một loại dịu dàng không thể diễn tả được.
Dịu dàng hơn cả ánh trăng đêm nay.
Đa Đệ thường thấy vẻ ôn hòa này trên gương mặt Chu Gia Hành.
Khi ở bên Cửu Ninh, hắn thường nhìn nàng với ánh mắt như vậy. Nhưng chỉ vào lúc nàng cúi đầu hoặc xoay người. Còn khi Cửu Ninh đối diện với hắn, hắn luôn nhanh ch.óng thu lại sự dịu dàng của mình, giống như sợ nàng nhận ra.
Đáng tiếc, hắn không phải lúc nào cũng giữ được sự tỉnh táo, vì thế Cửu Ninh dễ dàng khiến hắn thỏa hiệp.
Chu Gia Hành vươn tay.
Đa Đệ có chút không cam lòng nhưng nghĩ đến hoàng tộc hai mặt ở Trường An, rồi lại nghĩ đến thân phận hiện tại của Chu Gia Hành và thái độ thường ngày của hắn đối với Cửu Ninh, sau nhiều lần cân nhắc, nàng ta quyết định không ngăn cản.
Chu Gia Hành hơi cúi người, bàn tay rộng lớn giữ lấy cánh tay của Cửu Ninh, rồi chặn ngang người, bế nàng lên.
Đột nhiên trời đất xoay chuyển, Cửu Ninh khẽ hoảng sợ kêu một tiếng, hai tay giơ lên, vừa khéo vỗ vào mặt Chu Gia Hành.
Âm thanh rõ ràng của hai cái tát vào mặt vang vọng khắp hành lang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-618.html.]
Đa Đệ: ...
Sắc mặt Chu Gia Hành không đổi, ôm Cửu Ninh, xoay người đi đến viện nàng ở.
Đến nơi, tôi tớ ra đón nhìn thấy Chu Gia Hành ôm Cửu Ninh vào nhà, họ sửng sốt một chút, nhưng không dám nói thêm gì.
Lò lửa đã được đốt lên từ sớm, trong phòng ấm áp, bình đồng chứa hoa cúng tỏa ra mùi thơm nhẹ nhàng.
Chu Gia Hành trực tiếp đi vào phòng trong, đặt Cửu Ninh xuống trước giường.
Gò má Cửu Ninh đỏ ửng, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm khuôn mặt lạnh lùng của Chu Gia Hành gần trong gang tấc một lúc, rồi vòng tay ôm lấy cổ hắn.
"Thế gian thái bình, thật tốt quá!"
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Hành vẫn chưa hoàn toàn buông nàng, bị cái ôm của nàng làm cho lòng mềm nhũn. Mùi hương ấm áp của cơ thể nàng tràn ngập xung quanh hắn, mùi u hương nhẹ và thoảng hương rượu khiến đầu gối hắn hơi nhũn ra, suýt nữa ngã nhào vào người nàng.
Hắn cúi đầu nhìn Cửu Ninh, ánh mắt lóe lên tia sáng u ám.
Màn che bao lấy ánh nến, một căn phòng mờ ảo với ánh vàng ấm áp. Đôi mắt Cửu Ninh khẽ mở, gò má đỏ như anh đào chín mọng vào mùa xuân, rực rỡ quyến rũ.
Hơi thở Chu Gia Hành có chút gấp gáp, ngón tay khẽ nhéo cằm nàng.
"Những gì nàng muốn, chính là thiên hạ thái bình sao?"
Vậy nên mới giúp hắn xử lý mâu thuẫn với bộ hạ? Ban cho hắn thiết khoán dưới danh nghĩa của Lý Hi, để hắn có thể danh chính ngôn thuận nắm quyền Hoài Nam?
Cửu Ninh dường như đang thất thần, tay vẫn ôm lấy vai Chu Gia Hành, sau một lúc nàng mới lắc đầu.
"Không phải cái này... Ta muốn không phải..."
Chu Gia Hành nhìn nàng: "Vậy nàng muốn cái gì? Nói cho ta."
Chỉ cần nàng muốn. Chỉ cần hắn có thể cho.
Không biết đang nghĩ gì, Cửu Ninh nhíu mày c.h.ặ.t hơn, sắc mặt không còn nhẹ nhàng như trước. Chóp mũi hơi cau lại, trong mắt nàng hiện lên những ánh lệ.
Ánh mắt Chu Gia Hành tối dần đi, thân thể chậm rãi cúi xuống áp vào người nàng.
Cửu Ninh ngã ngồi xuống sập, theo động tác của hắn nằm xuống, trong cơn mơ màng bị hắn đè lên trên chiếc chăn trải rộng.
Cả người Chu Gia Hành đè lên nàng, vai vững chắc căng lên, một tay chống để không đè nặng lên nàng, tay còn lại đặt bên tai nàng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt tóc nàng.
"Nói cho ta, vì sao lại đau lòng?"
Tại sao miệng thì chẳng để tâm gì, nhưng lại đối tốt với tất cả mọi người, nhưng lại không muốn ở lại với ai?
--------------------------------------------------