Còn là một tỳ nữ vụng về, thường xuyên sắc nước trà quá mức.
Nàng ta không bằng Hàm Thiền dịu dàng thân thiết, không bằng Kim Dao khéo tay, cũng không biết võ nghệ giống Viêm Diên, có thể dẫn binh đ.á.n.h trận...
Thứ biết duy nhất, có lẽ chính là quen thuộc các loại thảo d.ư.ợ.c. Nhưng nàng ta không phải lang trung, chút bản lĩnh nhận biết thảo d.ư.ợ.c này không có công dụng lớn, chỉ có thể giúp sắc t.h.u.ố.c.
Nhưng Cửu Ninh thiên vị nàng ta, coi trọng nàng ta.
Biết rõ nàng ta không phải người tốt nhưng vẫn nguyện ý trọng dụng.
Đa Đệ cảm kích Cửu Ninh thiên vị mình.
Càng cảm kích thì nàng ta cũng càng sợ hãi.
Nàng ta sợ là cuối cùng sẽ có một ngày, Cửu Ninh đột nhiên tỉnh táo lại rồi bắt đầu chán ghét mình, sau đó vứt bỏ nàng ta không thương tiếc, đổi thành ưu ái những thị nữ khác.
Cho nên, khi rời khỏi Giang Châu, Đa Đệ đã giấu một chuyện.
Thật ra Hàm Thiền và Kim Dao cũng có cơ hội rời khỏi Chu gia tới Trường An với Cửu Ninh.
Họ đã lén tìm Đa Đệ, muốn nàng ta gửi lời nhắn cho Cửu Ninh, nói là họ nguyện ý theo Cửu Ninh tới bất cứ đâu.
Đa Đệ đồng ý sẽ thay họ truyền lời lại.
Nhưng... Khi Cửu Ninh nhìn nàng ta ăn mặc đơn bạc, hỏi nàng ta có lạnh không rồi mỉm cười đưa một lò sưởi cho nàng ta thì nàng ta đã do dự.
Đa Đệ không nói cho Cửu Ninh biết Hàm Thiền và Kim Dao muốn đi cùng nàng.
Cho tới khi rời khỏi Giang Châu, xác định Cửu Ninh sẽ không quay lại đón mấy người Hàm Thiền thì nàng ta mới nói chuyện này ra.
Lúc đó, Cửu Ninh liếc nhìn nàng ta với đôi mắt thâm thúy.
Đa Đệ sợ tới mức mồ hôi lạnh tuôn ào ào.
Chỉ vài giây ngắn ngủi nhưng nàng ta lại cảm thấy như mình đã trôi qua rất rất lâu.
Cửu Ninh không trách Đa Đệ.
Nàng dựa vào trước cửa sổ xe, duỗi tay đón lá vàng bị gió thu thổi rơi xuống ven đường, đặt cạnh tóc mai rồi nhìn vào gương, mỉm cười nói: "Theo ta chạy ngược chạy xuôi chưa chắc là chuyện tốt, để họ tự tại sống qua ngày đi."
Đa Đệ im lặng một lúc rồi nhỏ giọng nói: "Không! Đi theo Cửu nương... Mới là chuyện tốt đối với chúng nô tỳ."
Là chuyện rất rất tốt.
Cửu Ninh nhướng mày, rõ ràng không quan tâm tới những lời này của nàng ta mà hờ hững hỏi nàng ta: "Ngươi đi theo ta tới Trường An, có sợ không?"
Đa Đệ vội lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-496.html.]
Nàng ta không sợ.
Cửu Ninh buông gương đồng Bảo Tương Hoa xuống, mỉm cười vỗ vai nàng ta.
Trên mặt Đa Đệ có hơi nóng lên, hé miệng cười.
Nàng ta chưa bao giờ thể hiện sự sợ hãi và lo được lo mất của mình.
Nàng ta không dám để lộ, sợ bị Cửu Ninh phiền chán.
Không ai biết, mỗi một lần tách ra với Cửu Ninh, nàng ta sợ hãi cỡ nào.
Nàng ta sợ Cửu Ninh sẽ quên mình, không tới tìm mình nữa.
Còn sợ trong khoảng thời gian này Cửu Ninh sẽ gặp được những thị nữ dịu dàng chăm sóc khác, không cần nàng ta tiếp tục hầu hạ nữa.
Mỗi lần tách ra, Đa Đệ đều thấp thỏm bất an.
Khi Viêm Diên hoặc hầu cận khác phụng mệnh Cửu Ninh tới đón nàng ta, thì trên mặt nàng không lộ ra biểu cảm gì đặc biệt, nhưng thực ra trong lòng rất muốn khóc.
Hiện tại, Cửu Ninh đã trở thành Công chúa cao cao tại thượng.
Đa Đệ cảm thấy mình càng thêm không xứng làm thị nữ bên cạnh Cửu Ninh.
Vân Mộng Hạ Vũ
Vả lại khi Viêm Diên được Cửu Ninh khích lệ nhiều lần, nàng ta cũng không cách nào kiềm chế được sự ghen tị trong lòng mình.
Cho nên, nàng ta nhanh ch.óng nhặt sách lên nghiêm túc nghiên cứu, mong muốn mình có thể vượt qua Viêm Diên. ...
Hai học trò, một người chịu khó hơn một người, Cửu Ninh cảm thấy rất có thành tựu.
So ra thì nàng lại là tiên sinh không nghiêm túc nhất, chỉ cần Viêm Diên và Đa Đệ học là được, cũng chẳng thêm yêu cầu nào khác.
Lúc Viêm Diên và Đa Đệ đang viết chữ, Cửu Ninh ngồi xếp bằng lật xem sổ sách mà phía Nam đưa tới.
Nửa canh giờ sau, thân binh ở ngoài trướng thông báo rằng Tuyết Đình tới.
Cửu Ninh bảo Tuyết Đình đi vào rồi nói với Viêm Diên và Đa Đệ đang vùi đầu chép sách: "Được rồi, hôm nay chép đến đây."
Hai người cung kính đáp một tiếng rồi thu dọn thư án.
Cũng như thường ngày, Đa Đệ đứng dậy đi làm việc khác, thuận tiện canh giữ ở ngoài trướng không cho những người khác vào.
Viêm Diên ở lại.
Có lẽ là không muốn thu hút quá nhiều người chú ý, Tuyết Đình ra khỏi phủ Đặng thứ sử đã không mặc tăng bào nữa, một bộ áo bào cổ tròn bằng bạc, trên đầu quấn khăn, vẫn là khí chất từ bi rõ ràng không giống người bình thường. Vào đại trướng, y thấp giọng nói: "Quan viên địa phương Đông Xuyên chia thành nhiều phe, trong đó đồng tình với triều đình tổng cộng có năm người nhưng trong tay họ không có thực quyền, chỉ là những tiểu quan cai quản địa phương. Những người khác có người bất mãn với Đặng thứ sử đã lâu, có người là gió chiều nào theo chiều đó, mấy người còn lại là tâm phúc của Đặng thứ sử, ta không thể kinh động họ."
--------------------------------------------------