Cảm giác được độ ấm trong lòng bàn tay Chu Gia Huyên, nàng mới cảm thấy trong lòng kiên định hơn một chút.
Người đối xử tốt với nàng không nhiều lắm, mặc kệ cuối cùng nàng có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không, thì nàng vẫn hy vọng a ông và Tam ca có thể sống lâu trăm tuổi.
Chu Gia Huyên đang thấp giọng nói chuyện với Tuyết Đình, trước mắt chợt lóe một bóng xanh, Cửu Ninh đã nhào tới trước người hắn ta.
Bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn ta, mày nhíu lại, sắc mặt có hơi trắng bệch.
Chu Gia Huyên không rõ nguyên do, ôm nàng vỗ nhẹ hai cái.
Hàm Thiền đi theo, cười giải thích: "Lang quân, vừa rồi Cửu nương gặp ác mộng."
Chu Gia Huyên khẽ cười vài tiếng, ôm Cửu Ninh, nói với Tuyết Đình: "Khiến ngươi chê cười rồi."
Tuyết Đình ngẩng đầu, dưới mũ trùm màu đen lộ ra một khuôn mặt thanh tịnh như tranh vẽ, ánh mắt như tuyết đầu mùa đông, bình tĩnh trong suốt.
Y lắc đầu ý bảo không có việc gì.
Chu Gia Huyên cúi đầu, ngón tay nâng mặt Cửu Ninh lên, dịu dàng dỗ nàng: "Được rồi, tỉnh mộng sẽ không sợ, ác mộng đều là giả, không phải thật."
Cửu Ninh ôm eo hắn ta, vùi mặt vào cẩm bào rồi cọ mạnh vài cái.
Mộng không phải thật, nàng là biến số kia, chờ nàng trưởng thành là sẽ có thể bảo vệ Tam ca.
Ba người vào khách sảnh, thị tỳ tới dâng trà bưng quả.
Cửu Ninh lau mặt rồi chào Tuyết Đình.
Tuyết Đình đứng nghiêng người, không nhận lễ của nàng: "Tiện tay mà thôi."
Tâm trạng lúc này của Cửu Ninh không nặng nề nữa, nghe giọng điệu nói chuyện ôn hoà của y, người lại đẹp thì cười hơi: "Ta có thể gọi người là cữu cữu không?"
Chu Gia Huyên ở bên cạnh nháy mắt với nàng.
Cửu Ninh vội nói: "Ta thất lễ, xin Tuyết Đình sư phụ đừng so đo với ta."
Người xuất gia đều phải c.h.ặ.t đứt duyên trần, Tuyết Đình là đệ t.ử thân truyền mà Tuệ Phạm thiền sư ký thác kỳ vọng cao, ngày sau sẽ kế thừa y bát của Tuệ Phạm thiền sư, gọi y là cữu cữu thật sự không ổn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-127.html.]
Tuyết Đình nhướng mắt, ánh mắt đảo một vòng trên mặt Cửu Ninh.
Nàng cười dịu dàng, lúm đồng tiền bên má nhăn lại trông rất thoải mái.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Chỉ là một cái xưng hô thôi."
Y chắp tay trước n.g.ự.c, thản nhiên nói.
Nghe xong lời này, Chu Gia Huyên suýt chút nữa đã làm đổ tách trà trong tay, kinh ngạc nhìn y vài lần.
Dường như các võ tăng xuống núi cùng Tuyết Đình ở xung quanh cũng hoảng sợ, họ liếc mắt nhìn nhau, mặt lộ vẻ kỳ quái.
Cửu Ninh không ý thức được Tuyết Đình nói gì, thẳng đến khi Chu Gia Huyên liên tiếp đưa mắt ra hiệu cho nàng, nàng mới há to miệng, kịp phản ứng.
Thật ra nàng chỉ là chưa từng làm người tốt, nàng không biết nói gì với đại thiện nhân chân chính như Tuyết Đình nên tùy tiện nói chơi...
Sau một lúc lâu, Cửu Ninh quyết định đ.á.n.h rắn tùy côn.
Cơ hội tốt, không thể bỏ qua! Ở góc nhìn người xuất gia như Tuyết Đình thì gọi cữu cữu hay gọi pháp hiệu của y cũng không khác gì nhau, nhưng trong mắt thế nhân lại tuyệt không giống nhau.
Có một cữu cữu cao tăng từ bi, còn sợ làm không tốt một thánh mẫu sao?
Vả lại còn có thể kéo gần quan hệ với Tuyết Đình.
Suy nghĩ trong đầu Cửu Ninh xoay chuyển rất nhanh, nàng mỉm cười đưa tách trà cho Tuyết Đình, nói: "Vất vả cho cữu cữu xuống núi vào đêm khuya, vất vả cho cữu cữu rồi."
Tuyết Đình nhận tách trà của nàng.
Cũng tương đương với đáp ứng một tiếng "cữu cữu" này của nàng.
Sau khi gặp nhau, tổ phụ của Thập lang và Thập Nhất lang tìm tới, mời Tuyết Đình dời bước.
Hoá ra Tuyết Đình đã không trực tiếp đi xem Thập lang và Thập Nhất lang sau khi đến phủ Thứ sử, mà tới gặp Cửu Ninh trước. Người hai nhà đều sắp điên rồi, thật vất vả mới trông mong được đại cứu tinh, còn chưa kịp nịnh nọt vài câu, đại cứu tinh hoàn toàn không để ý tới họ mà nhấc chân rời đi.
Các phụ nhân càng khóc nhiều hơn.
Hai vị tổ phụ không còn cách nào nên đành mặt dày lại đây, cầu Tuyết Đình nhanh ch.óng đi xem hai hài t.ử có thể cứu hay không.
--------------------------------------------------