Cuối cùng cũng trở thành thị nữ bên cạnh Cửu nương! Sau này nàng ta cũng có thể trải qua ngày lành mặc vàng đeo bạc giống với mấy người Hàm Thiền, cũng không cần phải chịu đói chịu lạnh nữa!...
Vừa mới xử lý xong chuyện của Đa Đệ, Ẩm Mặc tới nói cho Cửu Ninh biết là Chu Gia Huyên đã tỉnh.
Cửu Ninh lập tức chạy tới.
Chu Gia Huyên mê man vài ngày, nhìn thấy Cửu Ninh vội vã chạy tới thì khẽ cười: "Sao lại đi vội như vậy?"
Hắn ta vừa tỉnh, Cửu Ninh không dám chạm vào hắn ta nên ngồi xuống cạnh giường: "A huynh, vết thương còn đau không?"
Chu Gia Huyên lắc đầu, môi vẫn còn hơi xanh: "Không sao, đã sớm không đau rồi."
Cửu Ninh biết chắc chắn hắn ta đang nói là lời an ủi mình, vết thương sâu như vậy, sao có thể không đau chứ?
Nàng nhận lấy chén t.h.u.ố.c trong tay thị tỳ, đút cho Chu Gia Huyên uống: "A huynh, nếu không phải ta nhất quyết muốn quay đầu cứu Đa Đệ, huynh cũng không bị thương."
Nước t.h.u.ố.c quá đắng, lúc Chu Gia Huyên uống t.h.u.ố.c lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t, nghe vậy nhướng mi mắt nhìn nàng, mỉm cười dịu dàng: "Quan Âm Nô nhà ta tấm lòng thiện lương, sao có thể trách muội? Muội đừng tự trách, làm ta bị thương chính là người xấu bên ngoài. Đừng lo, a ông đã trở lại, ngài ấy sẽ bắt được tất cả người xấu."
Vừa rồi hắn ta đã biết được chuyện xảy ra mấy ngày nay từ chỗ Ẩm Mặc, biết Chu đô đốc trở về chủ trì đại cục, Giang Châu chuyển nguy thành an.
Cửu Ninh mỉm cười, đưa thìa bạc đến bên miệng Chu Gia Huyên, tiếp tục đút t.h.u.ố.c cho hắn ta uống.
Chu Gia Huyên cảm thấy nàng ngây thơ trong sáng, là xuất phát từ lòng tốt nên mới quay đầu cứu Đa Đệ, thật ra nàng chỉ vì mình mà thôi.
Tam ca là người tốt, cho rằng nàng cũng là người tốt...
Vân Mộng Hạ Vũ
May mà lần này Tam ca sợ hãi hơn bị tổn thương. ...
Sau khi Chu đô đốc bình an tới Giang Châu, Ngạc Châu lập tức tăng thêm binh lực phòng thủ cửa thành phía Tây, mấy con đường lớn thông tới Giang Châu đều có trọng binh canh gác.
Viên gia còn trực tiếp phái người tiếp quản bến đò thông hành của tàu thuyền, phòng ngừa Chu gia từ đường thủy tiến công Ngạc Châu.
Thương đội muốn đi qua bến đò phía Bắc, sau khi nhận được tin tức, quyết định ở lại dinh xá bên cạnh trạm dịch thêm vài ngày.
Lần này họ mang theo vài thứ, phải đi đường thủy.
Thế cục trước mắt căng thẳng, Giang Châu và Ngạc Châu có dấu hiệu bất cứ lúc nào cũng có thể đ.á.n.h nhau, Tô Mộ Bạch không dám chạy tới tặng đầu người vào lúc này.
A Thanh không hiểu thế cục bên ngoài, bát quái với Hoài Lãng: "Chu đô đốc trở về, sao Viên gia lại bị dọa thành như vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-262.html.]
Trong miệng A Thanh c.ắ.n rễ cỏ ngọt, nói: "Phía Trường An loạn như nồi cháo, Lý tư không đã xảy ra chuyện, những nghĩa t.ử của ông ta vì tranh quyền mà đ.á.n.h ngươi c.h.ế.t ta sống, Viên gia luôn ỷ vào quan hệ với Lý gia để ra oai, giờ không có chỗ dựa vững chắc, có thể không sợ sao? Chu đô đốc và Lý tư không như lửa với nước, đầu tiên chỉ muốn đ.á.n.h Viên gia!"
A Thanh ừ một tiếng, cái hiểu cái không.
Bên ngoài dinh xá vang lên tiếng ngựa hí, A Sơn xoay người xuống ngựa, lên tầng hai thì thấy hai người canh giữ ở ngoài cửa phòng, nói: "Lang chủ đâu? Ta có việc bẩm báo!"
"Lang chủ đang ở trong."
A Thanh xoay người gõ cửa.
Bên trong truyền tới giọng nói của Chu Gia Hành bảo họ vào.
A Thanh và A Sơn cùng nhau đẩy cửa vào phòng.
A Sơn quỳ xuống nói: "Thưa lang chủ, những nữ nhân bị cướp trong trại đã được đưa về rồi."
Chu Gia Hành ngồi trên trường kỷ, cúi đầu nhìn bản đồ, nghe vậy thì ừ một tiếng.
A Sơn sờ gáy: "Lang chủ, ta thấy vài người quen."
Chu Gia Hành không ngẩng đầu: "Là ai?"
A Sơn nói: "Hòa thượng Vĩnh An tự."
"Hòa thượng?" A Thanh ở bên cạnh trừng to mắt: "Chẳng lẽ là họ?"
"Là ai?" Hoài Lãng ở ngoài cửa bước vào theo, hỏi.
A Thanh liếc mắt nhìn Chu Gia Hành.
Chu Gia Hành không ngẩng đầu, phất tay ra hiệu cho gã nói tiếp.
A Thanh nói: "Ngày đó khi tấn công trại, ta và A Sơn đi cứu những nữ nhân kia, đụng phải mấy người trà trộn vào trại giống như chúng ta, suýt chút nữa đã đ.á.n.h nhau, sau đó họ biết chúng ta cũng tới cứu người thì lập tức liên thủ g.i.ế.c mã tặc với chúng ta. Ta thấy thân thủ của họ lưu loát, hạ thủ dứt khoát, vừa nhìn đã biết là cao thủ, sợ họ sẽ nhìn ra thân phận của chúng ta rồi tiết lộ sự tình ra ngoài, vừa cứu người vừa để ý họ. Trong lúc vô tình đã nhìn thấy đầu của họ dưới mũ nỉ không có tóc - tất cả đều có cái đầu trơn bóng, họ là võ tăng!"
"Võ tăng?"
Hoài Lãng sờ cằm, như có điều suy nghĩ, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
A Thanh nói tiếp: "Những võ tăng kia cũng tới cứu người, họ giúp chúng ta g.i.ế.c không ít mã tặc. Nhưng họ tìm một vòng, hình như không tìm được người họ muốn cứu... Ta thấy lúc họ đi rất nhanh, mặc kệ những nữ nhân kia."
--------------------------------------------------