Động tác của Cửu Ninh khựng lại, nàng ho nhẹ hai tiếng, quay đầu ra hiệu cho mã đồng đang đứng một bên: "Lấy ghế đến đây!"
Mã đồng gật đầu, nhanh chân chạy đi, rất nhanh đã lấy một cái ghế đặt dưới chân Cửu Ninh, đỡ nàng lên ngựa.
Đám hộ vệ gần như là vừa lăn vừa bò xông tới, ngăn trước con ngựa trắng.
"Cửu nương, không thể đi trên sân cầu được!"
"Đúng vậy, ngay từ đầu trận đấu, những lang quân kia sẽ va chạm với người! Ngã xuống sẽ rất khủng khiếp!"
Đều là đại nam nhân, thật sự không biết nên khuyên một tiểu nương t.ử nũng nịu như thế nào, chỉ có thể tận lực bày ra thần thái hung ác hù dọa nàng.
"Ngã bị thương sẽ không đẹp!"
"Đúng, còn có thể ngã gãy tay, gãy chân!"
"Mặt đều sẽ ngã hỏng!"
Cửu Ninh có hơi im lặng.
Nàng cũng đâu định lên sân đ.á.n.h mã cầu, đã luyện cưỡi ngựa b.ắ.n cung lâu như vậy, tuy kỹ thuật b.ắ.n cung tạm thời vẫn chưa nhập môn nhưng kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng học rất chắc. Vả lại ngựa được huấn luyện đ.á.n.h mã cầu có tính cách cũng hiền lành, sẽ không dễ hoảng sợ, nàng biết nặng nhẹ.
"Được rồi, ta chỉ đi dạo rìa sân." Cửu Ninh khoát tay, mạnh mẽ kẹp bụng ngựa: "Các ngươi giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, đều theo sát ta."
Đám hộ vệ bất đắc dĩ, chỉ có thể nhảy lên yên ngựa, c.h.ặ.t chẽ đi theo bên cạnh nàng.
Trên sân cầu, Chu Gia Ngôn và Đại lang Ôn gia vẫn không nghe thấy tiếng chiêng bắt đầu trận đấu, cao giọng thúc giục lệnh quan: "Lề mề cái gì vậy?"
Bên nào lệnh quan cũng không dám đắc tội, ngoài miệng đáp ứng, chậm rãi đi kéo chiêng đồng.
Một tiểu lang quân mười ba mười bốn tuổi của Ôn gia ngại lệnh quan đi đường quá chậm, không kiên nhẫn mà đuổi lên trước, cây gậy trong tay gõ mạnh một cái vào lưng lệnh quan: "Lão cẩu nô, mau lên!"
Lệnh quan lớn tuổi, đột nhiên bị đ.á.n.h trúng sau lưng, răng rắc một tiếng giòn vang, cả người còng xuống thành một cái cung cong, nhào ngã trên mặt đất bùn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-132.html.]
Lang quân của Ôn gia và Tề gia cười ha hả.
Hôm qua họ nổi lên tranh chấp với lang quân Chu gia, hẹn hôm nay đến sân đ.á.n.h mã cầu thi đấu phân thắng bại, tiểu lang gia Ôn gia đả thương phó tòng Chu gia nên họ cảm thấy hả lòng hả dạ, đương nhiên phải cười.
Nghe đồng bạn cười vang làm hào khí của Ôn tiểu lang tăng gấp bội, tiếp tục vung gậy: "Đứng lên!"
Lệnh quan là một lão nhân mấy chục tuổi, đột nhiên bị đ.á.n.h ngã xuống đất, người còn chưa tỉnh táo thì sao có thể đứng lên được?
Lang quân của Ôn gia và Tề gia cười càng lớn tiếng.
Ôn tiểu lang một người một ngựa vây quanh lệnh quan chậm rãi xoay vòng, thấy ông ấy sắp đứng lên thì đè cây gậy trong tay lên vai ông ấy.
Đang muốn mở miệng châm biếm thì bên cạnh chợt truyền tới một tiếng thanh lệ cao v.út.
Tiếp theo là một roi gió rét lạnh.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bóng roi kia nhanh như chớp, Ôn tiểu lang hoàn toàn không kịp phản ứng, bất ngờ không kịp đề phòng mà bị quất mạnh một roi.
Một roi rơi xuống mặt hắn ta, lại một roi khác theo sau rồi lại một roi ngay sau đó.
"Chát!"
"Chát!"
"Chát!"
Vài tiếng roi vang lên, không chỉ Ôn tiểu lang bị đ.á.n.h cho đơ người, mà các thiếu niên trên sân cầu cũng đơ người.
Chỉ thấy một con ngựa trắng chạy như bay ở rìa sân cầu, tiểu nương t.ử đang kéo cương chỉ mới hơn mười tuổi, mặc một bộ cẩm bào nhỏ màu đỏ cổ lật tay áo hẹp, chân đi ủng da, mái tóc dài trên đầu được buộc bằng dải màu, trên cổ tay có một cặp vòng vàng Hải Thú Bồ Đào. Tuy tuổi nhỏ nhưng dung nhan không tầm thường, mắt ngọc mày ngài, rực rỡ như hoa xuân, mặt mày như tranh vẽ mơ hồ lộ ra một khí thế anh hùng, dáng điệu quyến rũ, tinh thần phấn khởi.
Mọi người ngẩn ngơ, họ đã sớm nghe nói dung mạo Tiểu Cửu nương Chu gia xuất chúng, quả nhiên rất xinh đẹp, trưởng thành không biết sẽ là phong tình thế nào.
Mắt thấy huynh đệ nhà mình đều nhìn Cửu Ninh ngẩn ra, Ôn tiểu lang vừa tức vừa giận, ôm mặt kêu to: "Ai đ.á.n.h gia!"
--------------------------------------------------