Đây không hẳn là chuyện xấu, nếu không có Tống Hoài Nam, Đa Đệ sẽ không có cơ hội tiếp cận cung đình, đương nhiên cũng không hại được Chu Gia Hành.
Vốn dĩ hai người họ không cùng xuất hiện, chỉ vì Tống Hoài Nam thỉnh thoảng ra vào trong cung, mới cơ hội cho Đa Đệ mua chuộc cung nhân đầu độc.
Chu Gia Hành nhíu mày càng c.h.ặ.t.
Trên mặt Cửu Ninh đầy vẻ vui sướng khi người gặp họa, Tống Hoài Nam nhất định sẽ xui xẻo.
Phó tòng Chu gia đuổi theo Cửu Ninh, vừa liên tục đưa mắt ra hiệu với nàng, vừa dùng ánh mắt cảnh giác lén quan sát phản ứng của Chu Gia Hành.
Chu Gia Hành nhìn thấy, bất động thanh sắc.
Cửu Ninh thì chỉ coi như không nhìn thấy.
Lòng phó tòng nóng như lửa đốt, mắt đều đau xót, mí mắt giật liên tục.
Cuối cùng cũng nắm được một cơ hội Chu Gia Hành rời đi nói chuyện với phó tòng của hắn, phó tòng lập tức tiến lên, nhỏ giọng nói: "Huyện chúa, Nhị lang mang theo phó tòng đến Giang Châu, người canh gác lại hoàn toàn không phát hiện ra! Tiểu nhân đã cho người trở về báo tin cho Đô đốc."
Giọng nói Cửu Ninh lạnh xuống: "Ai bảo các ngươi tự mình quyết định?"
Phó tòng sửng sốt, có hơi lúng túng.
Cửu Ninh khoát tay để mấy người họ lui, A đại đưa Thập Nhất lang về Chu gia, hiện tại đi theo nàng là hộ vệ Chu phủ, họ một lòng lo lắng cho Chu gia, chưa chắc sẽ nghe lời nàng.
Nàng bảo những người khác rời đi, chỉ để lại thân tín của mình.
Chu Gia Hành phân phó xong, lúc quay đầu thì người bên cạnh nàng gần như đã đi hết.
Cửu Ninh không giải thích gì, nhảy lên yên ngựa, roi mềm trong tay vung về phía cửa thành, cười hỏi: "Hôm nay thời tiết tốt như vậy, ra ngoài thành phi ngựa với ta?"
Nàng không biết tại sao Chu Gia Hành lại đến Giang Châu, nếu thật sự tiện đường thì cũng tốt, mà ngầm mưu tính cũng được, nàng không muốn vì chuyện của Chu gia mà làm khó hắn.
"Được."
Chu Gia Hành cũng lên ngựa theo.
Bên ngoài thành núi xanh vẫn duyên dáng tươi đẹp như xưa, những dãy núi nhấp nhô, rừng trúc bạt ngàn dưới ánh dương bị gió thổi lay động, cuộn lên như con sóng.
Cửu Ninh nóng lòng muốn thử: "Nhị ca, chúng ta đấu một trận đi?"
Chu Gia Hành nở nụ cười.
Cửu Ninh tức giận liếc hắn: "Huynh là lão sư, sao có thể cười học trò của mình?"
Chu Gia Hành nhướng mày, làm động tác chắp tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-347.html.]
Cửu Ninh đạt được mục đích, đắc ý hừ nhẹ một tiếng, vỗ Tuyết Cầu: "Lát nữa biểu hiện cho thật tốt, vừa rồi Nhị ca chướng mắt ngươi! Ngươi phải để cho Nhị ca nhìn với cặp mắt khác xưa."
Khóe miệng Chu Gia Hành khẽ nhếch, lắc đầu.
Hai người liếc nhìn nhau, đồng thời thúc ngựa phi nhanh, một đen một trắng như mũi tên rời cung chạy băng băng giữa non xanh nước biếc, tiếng vó ngựa quanh quẩn trong sơn cốc xanh thẳm, thỉnh thoảng kinh động tới đám chim tước đậu trong bụi cây.
Cửu Ninh là đồ đệ, tất nhiên cưỡi ngựa sẽ kém hơn sư phụ Chu Gia Hành, rất nhanh đã rớt lại đằng sau.
Nàng cũng không nổi giận, chậm rãi đuổi theo ở phía sau, dù sao thì phi ngựa cũng không phải vì thắng, bại bởi sư phục dạy mình cưỡi ngựa b.ắ.n cung cũng không mất mặt.
Chạy gần nửa canh giờ, bất giác vòng ra khỏi rừng cây của sơn cốc, đến một nơi vô cùng rộng rãi, gần đó có tiếng nước chảy.
Ngựa đen của Chu Gia Hành dừng ở ven đường, đang nhàn nhã gặm cỏ dại tươi mới.
Bên đường có một quán trà rách nát hoang vu, Chu Gia Hành khoanh tay, ngồi trên một tảng đá lớn đầy rêu bên ngoài quán trà nhắm mắt giả ngủ, xem ra đã đợi rất lâu.
Cửu Ninh lặng lẽ trợn mắt, biết hắn sẽ thắng nhưng có cần khinh thường đối thủ không chút lưu tình như vậy không?
Nàng xuống ngựa, bảo Tuyết Cầu đi theo Khiếu Thiết vào rừng ăn cỏ rồi bước tới cạnh Chu Gia Hành, thở hồng hộc hỏi: "Nhị ca, huynh đợi bao lâu rồi?"
Chu Gia Hành mở mắt: "Gần thời gian một tách trà."
Đầu Cửu Ninh đầy mồ hôi, y phục trên người cũng ướt đẫm, thở hổn hển một lúc lâu, tính toán tốc độ của mình, nói: "Ta thế này cũng không tệ."
Giọng nói nhẹ nhàng, không phải nàng tự an ủi mình, mà là thật sự cảm thấy biểu hiện của mình không tệ.
Chu Gia Hành đưa bình nước cho nàng: "Cũng không tệ lắm."
Cửu Ninh mặt mày rạng rỡ, nhận lấy bình nước uống.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Thật ngọt, đây là nước suối trong núi sao?"
Chu Gia Hành ừ một tiếng.
Cửu Ninh cảm thấy nóng, nhìn trong sân của quán trà cỏ dại mọc um tùm, có một cây chuối cảnh tươi tốt. Nàng đi sang, ngắt một chiếc lá to dày, dùng làm quạt, hướng về mình quạt mạnh phành phạch.
Chu Gia Hành hơi đè cổ tay nàng lại, cầm lấy chiếc lá, rút loan đao ra, gọt chiếc lá thành hình quạt rồi đưa lại cho nàng.
Chiếc lá trở nên nhỏ nhẹ, quạt lên nhẹ nhàng bay bay nhưng gió rất mạnh.
Cửu Ninh khen hắn: "Nhị ca thật khéo tay."
Chu Gia Hành cất kỹ loan đao, bị câu khen ngợi này của nàng làm nghẹn họng.
Cửu Ninh nhắc tới hạt giống ở huyện Thanh Trúc: "Làm phiền Nhị ca phí tâm rồi."
--------------------------------------------------