Đa Đệ thành tâm thành ý nói: "Kiến thức ngài rộng rãi, chút đồ này đối với ngài mà nói không tính là gì nhưng cũng là một chút tâm ý của tỳ nữ, cầu ngài nhận lấy."
Trong lòng quản sự thoải mái: "Được rồi, ta nói không cần chính là không cần, ngươi nhớ rõ ta, về sau phát đạt đừng giả bộ không nhận ra là được."
Đa Đệ cảm tạ nhiều lần rồi lại nịnh nọt quản sự vài câu, dỗ quản sự đến mở cờ trong bụng.
Chờ hai người một trước một sau rời đi, thị tỳ ở cửa bước vào phòng bên, kể lại cuộc đối thoại của họ cho Cửu Ninh nghe.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh uống ngụm trà, Đa Đệ quả nhiên không thể nhìn vẻ bề ngoài, nhìn thành thật nhưng thật ra thông minh nhạy bén.
Sau này giao thiệp với Đa Đệ phải cẩn thận một chút.
Lúc này nàng đột nhiên cảm thấy vẫn là Chu Gia Hành tốt hơn, tuy lạnh như băng mềm cứng không ăn, nhưng hắn sẽ không cố làm ra vẻ lừa gạt nàng, thích chính là thích, ghét chính là ghét.
Nhưng hắn giấu giếm thân phận là vì điều gì?
Vừa nhìn như vậy lại thấy thật ra hai người đều không thành thật.
Cửu Ninh tiếp tục uống trà.
Tàng Thư lâu nằm ở cuối phía đông Bồng Lai các, bên trong lưu trữ rất nhiều sách cổ, có một số là Chu đô đốc giành được từ nơi khác, có một số là lúc Thôi thị xuôi Nam mang theo. Những tàng thư kia phần lớn tối nghĩa khó hiểu, nội dung đủ loại, cơ bản không liên quan đến những thứ học trong học đường, cho nên bình thường rất ít người tới xem.
Thị tỳ dẫn Đa Đệ đi rửa mặt trước, mở toàn bộ tóc ra gội ba lần, chờ nước gội đầu hoàn toàn trong suốt mới được, sau đó lấy lược chải hết lần này đến lần khác, trên người cũng rửa sạch kỷ càng, bảo đảm không có rận. Cuối cùng lại thay cho nàng ta một bộ y phục sạch sẽ, dẫn nàng ta tới Tàng Thư lâu làm việc.
Đa Đệ kiên trì muốn dập đầu với Cửu Ninh rồi đi, tỳ nữ không lay chuyển được nàng ta nên dẫn nàng ta tới trước hành lang dập đầu với phòng ngủ của Cửu Ninh.
Qua vài ngày, thị tỳ nói cho Cửu Ninh biết, Đa Đệ vô cùng chịu khó làm, mỗi ngày đều nghiêm túc thu dọn lại tàng thư, không chút lười biếng.
Cửu Ninh hỏi: "Lúc rảnh rỗi nàng ta có đọc sách không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-145.html.]
Thị tỳ ngẩn ra: "Đọc sách? Đa Đệ không biết chữ ạ!"
Thái bình thịnh thế nhưng muốn để cho một người đều đọc sách cũng khó hơn lên trời, huống chi bây giờ là loạn thế, người biết chữ trong bách tính bình thường không nhiều lắm, hơi có chút học thức là có thể đảm đương người đọc sách.
Đa Đệ không biết chữ?
Cửu Ninh nhớ tới lời nói của những nam nhân trong truyện: Học thức uyên bác, không thua gì nam nhân.
Nàng ta thật sự không biết chữ, giả vờ mình là một tài nữ lừa gạt những người khác, hay là hiện tại không biết chữ, sau đó tự học thành tài?
Cửu Ninh có hơi đau đầu.
Cử chỉ Đa Đệ thô tục, sợ hãi rụt rè, không có điểm nào giống nữ chính ngoan cường đầy sức sống kia trong nguyên tác, điểm giống nhất có lẽ chính là tâm tư nhạy bén.
Dù thế nào đi nữa, cứ hỗ trợ người trước, không thể để cho nàng ta kết thù với Chu Gia Hành.
Nếu Chu Gia Hành nửa đường lại bị Đa Đệ hạ độc c.h.ế.t, nhiệm vụ thất bại, Cửu Ninh cũng sẽ đi đời nhà ma.
Hơn nữa lần này sẽ không đợi được nhiệm vụ tiếp theo.
Cửu Ninh dặn dò thị tỳ, bất luận như thế nào cũng không thể để Đa Đệ qua phía tiễn đạo.
Thị tỳ cung kính nhận lệnh.
Trước và sau ngày Trùng Dương, tiết trời đột nhiên trở lạnh, gió bắc rít gào suốt mấy ngày đêm. Hoa sen trong hồ đã rụng hết, lá sen cũng héo tàn đi một nửa, cuộn lại thành hình góc nhỏ, đứng lặng giữa làn sóng nước lăn tăn.
Đêm hôm đó ngói nhà vang leng keng, bông tuyết lả tả rơi xuống.
Sáng hôm sau, Cửu Ninh đứng trước hành lang, khép c.h.ặ.t khăn choàng gấm Thục hai mặt nền xanh, ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u: "Chắc ở phía Bắc đã có tuyết rồi, không biết nhóm a ông khi nào thì trở về."
--------------------------------------------------