"Không chạm vào cũng đau! Cảm giác đau đến mức nước mắt rưng rưng, giờ nghĩ lại vẫn thấy thật sự đau đớn..."
Nhưng khi đó Cửu Ninh còn chưa giành lại Đông Xuyên nên không thể rụt rè trước mặt thuộc hạ.
Nàng là nữ nhân, chỉ cần chút biểu hiện yếu đuối, yếu ớt thì quan viên đất Thục sẽ không tôn kính nàng giống như bây giờ.
Bởi vậy nàng phải kiên cường, phải đi làm gương cho binh sĩ, phải giữ vững tỉnh táo. Dù quân đội của phiên trấn ở ngay đối diện, nàng sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy thì cũng phải bình tĩnh dẫn dắt thuộc hạ rút lui - dù những thứ này chỉ là ngụy trang, nàng vẫn phải gắng gượng ép mình che giấu nỗi sợ hãi ấy.
Thân phận Trưởng công chúa chỉ là khởi đầu, quan trọng là nàng phát huy lợi ích mà thân phận này mang lại như thế nào.
Nàng nghiến răng kiên trì, giống như các binh sĩ trèo đèo lội suối, màn trời chiếu đất, đi trong gió đến lội trong tuyết, dấu chân gần như đã in khắp đất Thục. Trong lúc ấy, nàng chưa bao giờ kêu một tiếng khổ.
Các binh sĩ kính phục nàng từ tận đáy lòng, mới có thể nguyện ý đi theo nàng.
Nàng có thể kiểm soát được binh lính trong tay, không bị thuộc hạ tước quyền, biến thành con rối để thao túng. Chính vì vậy mà những quan viên đất Thục kia mới dám thừa nhận thân phận của nàng.
Nếu nàng chỉ là một quý nữ mỏng manh, đơn thuần khóc lóc trốn chạy đến đất Thục, tìm phụ t.ử Dương Xương để nương tựa, dù phụ thân nàng là Võ Tông, dù nàng ngồi trên núi vàng biển bạc, dù nàng mang theo vài vạn nhân mã thì cũng sẽ chẳng có mấy ai để tâm đến nàng.
Lý Hi vẫn là Hoàng đế, nhưng thật sự coi hắn ta trở thành Hoàng đế thì có mấy người?
Kiếp trước, Tuyết Đình nghĩ rằng chỉ cần bảo vệ Chu gia là có thể bảo vệ Tiểu Cửu nương, nhưng lại c.h.ế.t trong tay quân Biện Châu. Sau khi y c.h.ế.t rồi, chẳng lẽ những người y để lại không biết thân phận của Tiểu Cửu nương sao?
Họ biết nhưng họ lại không ra sức cho Tiểu Cửu nương, vì tất cả đã không còn ý nghĩa. Người đi trà lạnh, họ sẽ không trung thành với nàng như đã từng trung thành với Tuyết Đình.
Cho nên Cửu Ninh phải tự mình đứng ra thì thân phận Trưởng công chúa này mới có thể được thế nhân thật sự công nhận và yêu mến.
Cửu Ninh hồi tưởng lại chuyện cũ, vừa cười vừa thở dài, nói: "Có một lần, ta và Tuyết Đình đi qua một khe núi, suýt nữa đụng phải quân Đông Xuyên. Chúng ta chỉ cách nhau có một dặm, ta có thể nhìn thấy cờ của quân Đông Xuyên... Họ ít nhất cũng có mấy ngàn người, còn chúng ta chỉ có vài trăm... Ta đã nhiều ngày không ngủ khiến ta sợ đến mức lập tức tỉnh táo lại! May mà Viêm Diên thông minh, lợi dụng địa hình đã dẫn dụ quân Đông Xuyên rời đi..."
Chu Gia Hành có thể tưởng tượng được sự căng thẳng lúc đó. Từ khi mười một tuổi, hắn đã theo bộ lạc đi trên thương đạo cực kỳ nguy hiểm ở biên ải, thương đội của họ có vũ trang riêng, gặp phải nguy hiểm, mọi thành viên đều có thể lên ngựa chiến đấu ngay lập tức, họ không sợ chiến đấu, dù số người của đối phương vượt xa mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-611.html.]
Nhưng Cửu Ninh thì khác, nàng chỉ là một tiểu nương t.ử được nuông chiều từ bé.
Hắn vuốt tóc Cửu Ninh: "Thật sự sợ à?"
Cửu Ninh dừng lại, tự cho là hành động của mình rất kín đáo mà liếc hắn một cái: "Đương nhiên là sợ rồi! Ta có biết võ nghệ gì đâu!"
Trên chiến trường, đao kiếm vô tình, người có võ công cũng khó mà tự bảo vệ được, huống chi nàng chỉ biết một chút về nó?
Thành thật mà nói, mỗi lần gặp phải loạn binh, phản ứng đầu tiên của nàng luôn là vội vã vung roi thúc ngựa chạy trốn. Nhưng thân là Trưởng công chúa, nàng không thể để Võ Tông mất mặt, dù sợ đến mức chân tay run rẩy, nàng cũng phải giữ vẻ mặt bình tĩnh, biểu hiện rất tự tin.
Thứ nhất, ổn định lòng quân.
Thứ hai, thu hút lòng người.
Nhân tiện cũng là giữ mặt mũi của mình...
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Hành: "Nếu đã sợ, tại sao còn muốn đi?"
Vẻ mặt Cửu Ninh đầy vẻ đương nhiên, nói: "Nếu ta muốn sử dụng nhân mạch, tài bảo mà phụ thân để lại và công khai thân phận Công chúa, thì phải gánh vác trách nhiệm của mình rồi!"
Ở vị trí của mình, phải lo liệu việc chính.
Nàng tiếp quản toàn bộ nguồn lực do Võ Tông đã cảnh giác và chu đáo bố trí từ Tuyết Đình, đương nhiên phải gánh vác với trách nhiệm tương ứng.
Cho nên nàng một lần lại một lần hỏi Tuyết Đình về những tâm nguyện chưa hoàn thành của Võ Tông và Thôi quý phi, tỉ mỉ nghiên cứu tất cả các thư từ và di thư mà Võ Tông để lại, đảm bảo không lãng phí tâm huyết của Võ Tông.
Phụ thân của nàng ôn hòa bao dung, biết rõ không thể xoay chuyển được tình thế nhưng ông ấy vẫn dốc hết tâm huyết vì giang sơn xã tắc, nhưng ông ấy không đành lòng nhìn hậu bối bước đi trên con đường không có lối thoát, hy vọng hậu nhân có thể nhìn rõ hiện thực, trân trọng cuộc sống của chính mình.
--------------------------------------------------