Vài giây sau, một ly nước ấm được đưa tới trước mặt nàng, nàng khẽ cúi đầu xuống.
Chén nước dừng lại rất lâu.
Cửu Ninh nhíu mày, sao Hàm Thiền lại trở nên ngốc thế này?
Nàng vươn cổ về phía trước.
Lúc này, người bưng trà cuối cùng cũng đã đến, bát trà đưa đến gần môi nàng.
Cửu Ninh súc miệng, rửa mặt xong, rồi dùng trà, cảm giác ấm áp của khăn mặt lau đi sự m.ô.n.g lung buồn ngủ. Nàng rốt cuộc cũng nhìn rõ khuôn mặt đoan chính của Chu Gia Hành, khẽ giật mình: "Nhị ca!"
Nàng lại để Chu Gia Hành hầu hạ mình rửa mặt súc miệng!
Chu Gia Hành ừ nhẹ một tiếng, đứng dậy rồi đi ra ngoài.
Cửu Ninh ngồi một lát, lấy lại tinh thần rồi cầm lấy khăn mặt mà hắn để lại tiếp tục lau mặt.
Người hầu đã chuẩn bị cho nàng một loại hương cao dưỡng da, là thứ mà các Hồ cơ hay dùng. Màu sắc đỏ tươi, mùi hoa thơm ngào ngạt. Nàng mở vỏ trai bằng bạc, cẩn thận lau mặt trước gương đồng. Mấy ngày trước, trời nắng nóng gay gắt, mặt và tai nàng ngứa đến khó chịu, có thể sẽ bị nứt da.
Bôi xong, Cửu Ninh chắp tay sau lưng xoay người ra khỏi bình phong.
Chu Gia Hành đứng trước giá binh khí, nhìn thấy nàng đi ra, nói: "Ta dẫn muội đi xem tập hội."
Cửu Ninh ngây người một chút, Chu Gia Hành muốn dẫn nàng ra ngoài chơi sao?
Trông hắn hoàn toàn không giống người sẽ dẫn tiểu nương t.ử đi dạo.
Chưa kịp phản ứng, Chu Gia Hành đã xoay người rời đi.
Sợ hắn thay đổi ý định vì sự chậm chạp của mình, Cửu Ninh nhanh ch.óng chạy lên phía trước.
Vốn định kéo tay áo Chu Gia Hành nhưng chân nàng trượt nhẹ, không cẩn thận nắm lấy tay hắn.
Bàn tay hắn to lớn, lòng bàn tay vững chắc, vết sẹo từ vết thương mà hắn đã chịu vì nàng giờ đã lành, chỉ còn lại một vết mờ nhạt.
Cửu Ninh giật mình.
Chu Gia Hành có vẻ hơi không thoải mái, ngón tay cuộn lại theo phản xạ, một lúc sau mới thả lỏng, rồi lại nắm c.h.ặ.t.
Cuối cùng hắn vẫn buông lỏng tay nàng.
Cửu Ninh cười khẽ, rút tay lại.
Vừa định rút tay về, Chu Gia Hành bất ngờ nắm lại, bàn tay nóng bỏng nắm lấy tay nhỏ của nàng.
Chắc chắn hắn chưa nắm tay ai bao giờ nên có vẻ hơi mạnh tay.
Cửu Ninh ngẩng đầu lên.
Chu Gia Hành dùng tay còn lại vén rèm, tình tĩnh nói: "Đi thôi."
Nói xong, hắn bước ra ngoài lều trại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-209.html.]
Cửu Ninh chớp chớp mắt, khẽ à một tiếng, ngoan ngoãn theo hắn ra ngoài.
Chu Gia Hành rất quen với đồ mà thương đội mua bán trong chợ, lướt qua từng tiệm, hắn không thèm nhìn lấy một lần, trực tiếp ra dấu cho thương nhân đưa đồ cho Cửu Ninh lựa chọn.
Các thương nhân được yêu thương vừa mừng lại vừa lo, tới tấp lấy ra bảo bối đáng giá nhất.
Minh châu bảo ngọc, tơ lụa gấm vóc, san hô mã não, chất thơm Thiên Trúc, toàn là trân bảo mà các tiểu nương t.ử thích.
Đồ tốt không chê nhiều, mặc dù tư kho của mình không thiếu bảo thạch mỹ ngọc nhưng Cửu Ninh vẫn nhìn đến mức rối mắt, buông tay Chu Gia Hành trong lúc bất tri bất giác.
Vừa rút tay ra, Chu Gia Hành đã nhẹ nhàng nắm lại, cầm đầu ngón tay thon dài của nàng.
"Theo sát ta."
Cửu Ninh ngẩng đầu nhìn Chu Gia Hành.
Vân Mộng Hạ Vũ
Vẻ mặt hắn không cảm xúc.
Cửu Ninh: "..."
Nàng không phải là tiểu hài t.ử tinh nghịch chỉ cần buông tay là sẽ chạy mất tiêu mất dạng, cần phải nghiêm khắc như vậy không?
Chu Gia Hành không có định buông tay, Cửu Ninh chỉ đành dùng cái tay trống kia để mở từng cái hộp quý giá khảm xoắn ốc được đưa đến trước mắt.
Các thương nhân tươi cười, vây quanh Cửu Ninh và nịnh nọt: "Ngọc thạch tốt thế này, rất xứng với tiểu nương t.ử duyên dáng."
Cửu Ninh nâng cằm lên, mỉm cười đầy thận trọng.
Nàng nhận lấy cái hộp, khuôn mặt của thương nhân nâng cái hộp lập tức tràn đầy vẻ rạng rỡ, đắc ý nhìn mọi người ở xung quanh: "Đôi mắt của tiểu nương t.ử thật tinh tường!"
Đám người bĩu môi.
"Tiểu nương t.ử, nhìn của ta này, của ta đẹp hơn gã nhiều lần!"
"Của ta đẹp nhất, của ta mới là đẹp nhất!"
Nói xong, hai cửa tiệm bắt đầu đ.á.n.h nhau, tranh giành Cửu Ninh chọn đồ của cửa tiệm nhà mình.
Đám người vây quanh càng ngày càng nhiều, Hoài Lãng bước lên một bước, vỗ vào bội đao đeo ở eo.
Các thương nhân thức thời mà lùi về sau, dù chân lùi về sau nhưng cánh tay lại kéo dài, thu hút sự chú ý của Cửu Ninh: "Tiểu nương t.ử, bảo thạch nhà ta mới là đẹp nhất!"
Cửu Ninh cầm ngọc thạch không thường gặp ở Trung Nguyên, ngón tay gãi vào lòng bàn tay Chu Gia Hành: "Nhị ca, đủ rồi!"
Dường như Chu Gia Hành có chút bất ngờ: "Đủ gì cơ?"
Cửu Ninh bật cười, gật đầu nói: "Đủ rồi."
Chu Gia Hành đáp lại một tiếng, nắm tay Cửu Ninh đi về phía khác.
Các thương nhân thất vọng đưa mắt nhìn nàng đi xa: Khó lắm mới có cơ hội làm thịt Tô Yến, bọn họ còn chưa phát huy thực lực!
Mỗi ngày dòng người ở chợ như dệt cửi, xe tới xe đi, trên con đường đầy tuyết đọng, giày bó giẫm lên phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt.
--------------------------------------------------