Giọng nói hắn hơi khàn, nói: "Ta cũng sẽ bị trúng kế, nếu kẻ lừa ta là nàng."
Cửu Ninh ném cho hắn một ánh mắt không nói nên lời: Trước kia nàng đã lừa gạt hắn, hắn rõ ràng không trúng kế!
Một lần cũng không!
"Nhị ca không cần đề phòng ta, ta cũng không cần phải đề phòng Nhị ca, có phải hay không?"
Nàng đưa tay nắm lấy Chu Gia Hành, nghiêng đầu hỏi.
Chu Gia Hành nhìn nàng một lúc, gật đầu.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh nhỏ giọng lẩm bẩm: "Hơn nữa, mỹ nhân kế đối với chàng cũng vô dụng."
Chu Gia Hành cúi đầu, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai nàng: "Sao nàng biết vô dụng?"
Cửu Ninh liếc mắt nhìn hắn một cái, hừ nhẹ một tiếng, cố ý tiến lại gần cọ cọ má vào hắn.
Da thịt mềm mại, mịn màng, mượt mà áp sát, cả người Chu Gia Hành cứng đờ, vai lưng lại lần nữa căng cứng.
Cửu Ninh lùi lại, cười rạng rỡ, nói: "Vậy ta muốn cho Thập Nhất ca trở về, Nhị ca có thể đồng ý không?"
Thập Nhất lang đã bị điều đi rồi.
Không phải là lệnh của Chu Gia Hành, nhưng chắc chắn là do hắn ngấm ngầm giở trò.
Ban đầu nàng đã chuẩn bị sẵn kế hoạch đưa Thập Nhất lang vào doanh thân binh, chờ hắn ta hòa nhập cùng đám thân binh thì sẽ thuận lợi xuống tay điều động. Kết quả, sau vài ngày cùng đám quân binh ra vào, Thập Nhất lang đột nhiên chủ động xin chuyển sang doanh kỵ binh tinh nhuệ.
Những binh sĩ được chọn vào doanh kỵ binh tinh nhuệ đều là người dày dạn kinh nghiệm chiến trận. Trong các trận chiến thông thường, chỉ cần hơn hai ngàn kỵ binh tinh nhuệ là đã có thể đảm bảo sáu phần thắng. Thập Nhất lang có chí hướng lớn, muốn gia nhập doanh kỵ binh, nàng đương nhiên không nỡ ngăn cản, liền đồng ý.
Thập Nhất lang còn không biết mình đã bị người khác dàn xếp, lúc đi vẫn cao hứng phấn chấn, còn vỗ n.g.ự.c cam đoan nhất định sẽ không để nàng mất mặt!
Chu Gia Hành khẽ cụp mắt, nắm lấy tay Cửu Ninh, giọng trầm thấp nhưng nhẹ nhàng: "Thập Nhất lang vẫn chưa hoàn toàn hết hy vọng, ta nhìn ra được. Nếu nàng muốn để hắn trở về... Cũng không phải không được."
Hắn dừng một chút.
"Nhưng ta không thể bảo đảm sẽ không làm gì hắn."
Cửu Ninh trừng mắt nhìn hắn, trong lòng thừa biết hắn sẽ không thật lòng đồng ý.
Chu Gia Hành cầm lấy tay nàng, cúi đầu khẽ hôn lên đầu ngón tay, giọng nói có chút trầm ấm: "Nàng thật sự muốn Thập Nhất lang quay về?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-667.html.]
Nơi ngón tay bị đôi môi ấm áp của hắn chạm vào truyền đến cảm giác tê dại, mềm mại đến kỳ lạ. Cửu Ninh khẽ giật mình nhưng không muốn để Chu Gia Hành nhìn ra, liền giả vờ bình tĩnh lắc đầu: "Không cần đâu, để Thập Nhất ca cố gắng vì tiền đồ của mình đi."
Dù gì nàng cũng không thể thích Thập Nhất lang, vậy thì chẳng cần phải cho hắn ta hy vọng. Nếu đúng như lời Chu Gia Hành nói, chuyện năm đó Thập Nhất lang muốn cưới nàng không phải chỉ là lời nói vu vơ, vậy việc điều hắn ta đi là điều cần thiết.
Kỵ binh tinh nhuệ là những binh sĩ giỏi nhất, được chọn lựa từ hàng ngàn người. Để nổi bật trong hàng ngũ ấy, phải chịu không ít khổ cực. Từ sáng đến tối đều phải rèn luyện, thời gian trôi qua lâu dần, chắc hẳn hắn ta cũng sẽ quên đi đoạn quá khứ này.
Chu Gia Hành nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt sâu thẳm.
Cửu Ninh rút tay mình về, vỗ mặt hắn cười nói: "Chàng đừng nghĩ nhiều, ta đã hứa với chàng rồi."
Chu Gia Hành không nói gì, chỉ chậm rãi buông nàng ra, ngón tay gõ nhịp lên án thư.
Ngay sau đó, người hầu cận nghe tiếng bước vào.
Chu Gia Hành bảo người hầu cận mang vào hai giường chăn đệm.
Cửu Ninh nhất thời trừng lớn đôi mắt: Hắn thật sự muốn nàng ở lại sao?
Chu Gia Hành liếc nhìn nàng một cái.
Cửu Ninh im lặng, nghĩ thầm ở thì ở thôi, dù gì cũng không phải chưa từng ngủ chung một phòng. Hơn nữa, hắn vẫn còn đang bị thương.
Chăn đệm được mang vào phòng, Chu Gia Hành ra lệnh cho tất cả người của mình lui ra, thay bằng thân binh của Cửu Ninh đứng gác bên ngoài.
Đám người hầu cận của hắn do dự không dám đi.
Ánh mắt Chu Gia Hành trầm xuống.
Bọn họ giật mình, tim đập mạnh, vội vàng cúi người lui ra ngoài.
Hắn đóng cửa lại, xoay người cầm lấy chân đèn, đi đến bên chiếc ghế thấp.
Cái giường quá hẹp, hai người ngủ sẽ phải nằm kề sát nhau, nàng chắc chắn sẽ không đồng ý, mà hắn cũng không dám đảm bảo chính mình có đủ kiên định. Giường rộng lớn hơn nhiều, bảy tám người ngủ trên đó cũng không thành vấn đề.
Giường đã được dọn sạch, trải một lớp đệm dày, giữa sạp đặt hai chiếc nệm gấp lại, chia thành hai khu vực riêng biệt.
Cửu Ninh đã cuộn mình trong chăn, quấn c.h.ặ.t từ đầu đến chân, ngay cả khuôn mặt nhỏ cũng bị giấu trong chăn, chỉ lộ ra đỉnh đầu, nàng cuộn tròn thành một quả cầu nhỏ nằm ở bên ngoài, khu vực bên trong được để trống cho hắn.
Chu Gia Hành đứng bên cạnh giường, nở nụ cười khẽ.
Nàng nghĩ rằng bọc mình như một cái bánh chưng là an toàn sao?
--------------------------------------------------