Kinh ngạc đã không thể nào hình dung được tâm trạng của Hoài Lãng lúc này.
Gã lại phải bội phục nhãn quang của lang chủ nhà mình lần nữa, đồng thời, cũng một lần nữa lo lắng cho tương lai của lang chủ.
Thân binh dẫn gã đến trắc gian chờ đợi, trên bàn đã bày sẵn rượu và thức ăn, bát lớn thịt dê, thịt bò, dưa muối trộn, rau xanh, bánh hấp trắng mập, còn có một bầu rượu.
Trong lòng Hoài Lãng khẽ động, rót một chén rượu, cẩn thận ngửi, phát hiện đúng là rượu Bì Giản mà năm xưa gã từng nhắc đến với Cửu Ninh.
Chỉ khi dùng nước suối địa phương của đất Thục ủ thì loại rượu này mới có hương vị đó, năm xưa gã từng nếm thử một lần ở đất Thục, từ đó nhớ mãi không quên.
Hoài Lãng mỉm cười, uống cạn chén rượu, gật đầu.
Quả nhiên là hương vị này.
Không lâu sau, phía sau màn che có tiếng sột soạt, Cửu Ninh khoác áo choàng, tóc b.úi lỏng lẻo, bước qua bức bình phong, đi ra.
Hoài Lãng lập tức đứng thẳng, mí mắt cụp xuống, lấy thư ra, hai tay nâng lên đưa cho Cửu Ninh.
Cửu Ninh nhận thư, đi đến trước đèn, lập tức mở ra xem kỹ.
Phong thư được mở, một vật bên trong rơi ra, nhẹ nhàng rơi xuống mu bàn chân nàng.
Nàng khựng lại, nhặt vật đó lên, phát hiện là một loại vải mỏng hơn cả sa la, vừa mịn vừa trơn, trên đó có vẽ một tấm bản đồ, địa hình núi sông được vẽ rất chi tiết, chính là địa hình của Đông Xuyên.
"Đây là long sa." Hoài Lãng đứng bên cạnh thấy nàng nhìn chằm chằm vào long sa, giải thích: "Một tấm nghìn vàng, rất quý giá, làm thành áo mùa hè mặc rất mát mẻ."
Cửu Ninh bật cười.
Suýt nữa quên mất, Hoài Lãng từng làm thương nhân.
Nàng cất tấm bản đồ long sa, tiếp tục mở thư.
Thư vẫn viết rất ngắn gọn. ...
Bất kể bên ngoài đồn đoán lung tung thế nào, sau khi đại bại quân Khiết Đan, Chu Gia Hành không thừa thắng xông lên, mà là vững chắc từng bước tiến về phía Đông.
Vào cuối tháng này, khi hắn dẫn đầu quân tiên phong vượt sông đã gặp quân Khiết Đan ở bên ngoài một thổ thành nhỏ bé, không nổi tiếng.
Do Chu Gia Hành im hơi lặng tiếng hơn hai tháng, quân Khiết Đan cho rằng sự xuất hiện đột ngột trước đó của hắn chỉ là may mắn nên đã khinh thường hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-530.html.]
Hai quân gặp nhau, lập tức bày trận, Chu Gia Hành như bị quân Khiết Đan dọa sợ vỡ mật, vội vàng phá vòng vây, quân Khiết Đan thấy vậy, chặn đường lui duy nhất của hắn, nhanh ch.óng khống chế cục diện, Chu gia quân vứt bỏ mũ giáp, hoảng loạn chạy vào thổ thành.
Vân Mộng Hạ Vũ
Quân Khiết Đan lập tức bao vây thổ thành.
Hai bên giằng co.
Ngày nào quân Khiết Đan cũng ở ngoài thành c.h.ử.i mắng Chu Gia Hành, hoặc là phái người đến kích động, lừa quân trong thành nói Lý tư không nghi ngờ Chu Gia Hành là nội ứng, đã hủy bỏ minh ước, sẽ không phái binh đến cứu bọn họ. Còn nói Lý tư không đang treo thưởng đầu của Chu Gia Hành.
Tiếp đó bọn họ phái người Hán, người Hồ đã đầu hàng thay phiên nhau khuyên nhủ Chu Gia Hành, muốn hắn bỏ tối theo sáng, cùng người Khiết Đan chinh phục Trung Nguyên.
Chu Gia Hành không hề d.a.o động.
Cứ như vậy kéo dài mười ngày.
Khi quân Khiết Đan ở bên ngoài thành tưởng rằng Chu Gia Hành không còn đường lui nên mới lơ là phòng bị thì đột nhiên Chu Gia Hành dẫn theo hai ngàn tinh nhuệ từ trong thành lao ra tấn công trại quân Khiết Đan. Đồng thời, các lực lượng khác cũng bao vây tấn công từ nhiều hướng khác nhau. Bọn họ phối hợp rất ăn ý, vây kín quân Khiết Đan bên bờ sông như đang gói vằn thắn. Một phần quân Khiết Đan bị c.h.ế.t trận, một phần bị đẩy xuống sông c.h.ế.t đuối, chịu tổn thất cực kỳ nặng nề.
Thì ra trước khi vào thành, Chu Gia Hành đã chia đội thành tám đội, trong đó bốn đội mai phục ngoài thành, hai đội đóng quân ở phía Tây sông. Chỉ có hai đội nhân mã chạy vào thổ thành cùng hắn.
Quân Khiết Đan thấy quân số của Chu Gia Hành ít hơn mình, lại là tàn binh, không coi bọn họ ra gì, đột nhiên bị hắn đ.á.n.h cho trở tay không kịp, toàn bộ đại bại.
Trận này, Chu Gia Hành một lần nữa lấy ít địch nhiều, làm giảm mạnh nhuệ khí của quân Khiết Đan.
Sau khi chiến thắng, hắn không lập tức ẩn mình giống như trước đó, mà là tăng tốc độ tiến về phía Đông, một đường như chẻ tre, đuổi theo phía sau quân Khiết Đan.
Khiết Đan liên tiếp đại bại, lòng quân tan rã.
Từ đó, việc chống lại Khiết Đan bước vào bước ngoặt, bắt đầu từ phòng thủ chuyển sang phản công. ...
Những điều này trong thư của Chu Gia Hành, chỉ có vài câu ngắn gọn như "mọi việc thuận lợi".
Cửu Ninh cất thư.
Hoài Lãng nói: "Hiện nay thế trận Đông Tây đang có xu hướng hợp nhất, Lý tư không đại hỷ, viết thư mời lang chủ đến Đồng Châu hội họp, cùng bàn việc lớn. Lang chủ đã lên đường đến Đồng Châu."
Cửu Ninh nhướng mày.
Đây là muốn phân chia địa bàn.
Từ tình hình hiện tại xem ra, việc Khiết Đan bị đuổi khỏi Trung Nguyên chỉ là chuyện sớm muộn.
--------------------------------------------------