Bởi vậy, không ai chú ý đến Thôi Mạn, những kẻ ở Trường An truy tìm góa phụ của Võ Tông cũng không nghĩ để ý đến Giang Châu. Trong mắt họ, Thôi thị chỉ là một nữ nhân kiêu ngạo và bướng bỉnh của Thôi gia.
Mà Thôi Mạn vốn định mang theo Cửu Ninh đi Quảng Châu, tìm cách nhờ Võ Tông giữ lại một tâm phúc nhưng khi đó Thôi thị đang bệnh nặng, không thể rời Cửu Ninh nửa bước, bà không đành lòng làm Thôi thị thất vọng. Khi đó, những kẻ truy sát bà đã theo dấu đến phương Nam và g.i.ế.c c.h.ế.t người mà bà định tìm ở Quảng Châu. Tình hình quá nguy cấp, Thôi Mạn không dám mạo hiểm, đành phải ở lại Chu gia lâu dài.
Cửu Ninh cảm thấy cổ họng khô khốc, định mở miệng nói gì đó nhưng lại ho khan vài tiếng.
Cửu Ninh hít thở sâu, nhẹ giọng nói: "Ta... Ta chỉ nhớ rõ có một người gọi là Mạnh cô từng chăm sóc ta, đối xử với ta rất tốt..."
Trước khi Phùng cô vào phủ, Cửu Ninh đã được một v.ú già tên là Mạnh cô chăm sóc. Nửa bên mặt của Mạnh cô có một vết sẹo nhỏ, không được đẹp. Các thị tỳ ít khi giao thiệp với Mạnh cô nhưng Cửu Ninh lại rất thích bà, vì Mạnh cô luôn thơm ngát, nói chuyện dịu dàng, còn làm các loại điểm tâm tinh xảo để dỗ nàng, kiên nhẫn chơi đùa với nàng, ôm nàng và cười, vô cùng dịu dàng với nàng.
Mạnh cô... Chính là Thôi quý phi sao?
Tuyết Đình gật đầu.
"Mạnh cô chính là mẫu thân của ngươi. Nàng đã tự hủy dung mạo của mình, lặng lẽ ở bên cạnh làm bạn cùng ngươi lớn lên..." Tuyết Đình thở dài: "Người nhà Chu gia đều không còn nhớ đến nàng, thậm chí cả ngươi cũng không nhận ra nàng đặc biệt. Chính vì thế, đây mới là điều tốt nhất... Mẫu thân ngươi ra đi rất bình yên. Tâm nguyện lớn nhất của nàng trong cuộc đời này, cũng là di nguyện của phụ thân ngươi, Võ Tông hoàng đế, đó chính là được rời xa Trường An, sống quãng đời còn lại trong yên bình và giản dị. Sau này khi ngươi ra đời, nguyện vọng duy nhất của mẫu thân ngươi là ngươi có thể bình an trưởng thành. Trước khi qua đời, nàng đã dặn dò ta nếu không phải trường hợp bất đắc dĩ, tuyệt đối không được tiết lộ thân thế của ngươi..."
Cửu Ninh ngồi ngẩn ngơ, thất thần.
Không khó hiểu khi Thôi thị để lại của hồi môn phong phú như vậy, đó không chỉ là tài sản riêng của Thôi gia mà còn bao gồm kho báu mà Võ Tông để lại cho Thôi quý phi phòng thân.
Việc Tuyết Đình kiên quyết tặng nàng những món quà sinh nhật giá trị lớn cũng trở nên dễ hiểu hơn. Y luôn xem nàng là một Công chúa, vì vậy tất nhiên phải chuẩn bị cho nàng những món quà tốt nhất.
Thì ra, năm đó đã xảy ra nhiều chuyện như vậy. Thôi thị ngang ngược nhưng tôi tớ Thôi gia lại trung thành khác thường...
Những câu hỏi từng khiến Cửu Ninh bối rối, giờ đây nàng đều đã hiểu rõ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Thôi thị và Thôi Mạn, hai người họ là đường tỷ muội đồng cam cộng khổ, như những kẻ lang bạt dựa vào nhau để vượt qua hoạn nạn. Từ Trường An đến Giang Châu, họ đã cùng sống c.h.ế.t bên nhau, nương tựa vào nhau mà tồn tại...
Tuyết Đình nhắm mắt, giọng đầy áy náy: "Lúc ấy, ta không nghĩ rằng ngươi sẽ phải mang thân phận nữ nhi của Thôi thị mãi mãi, nên cũng không đặc biệt cố gắng che giấu điều gì. Nhưng rồi ở Trường An, có người phát hiện mẫu thân ngươi năm đó chỉ giả c.h.ế.t để thoát thân. Họ còn biết nàng đã sinh ra một nữ nhi của Võ Tông. Từ đó, họ vẫn luôn tìm kiếm hai mẫu t.ử ngươi. Vì vậy, ta chỉ có thể đ.â.m lao phải theo lao, không thể quay đầu lại."
Những kẻ đó bám riết không buông, truy tìm Thôi quý phi, tuyệt đối không phải vì kính yêu Võ Tông mà cố chấp đến vậy. Chúng chỉ muốn lợi dụng thân phận góa phụ của Thôi quý phi để mưu cầu lợi ích cho bản thân. Dã tâm của chúng rõ ràng như ban ngày. Nếu Cửu Ninh rơi vào tay bọn chúng, kết cục chắc chắn sẽ vô cùng bi t.h.ả.m.
Tuyết Đình không dám tiết lộ thân phận thật của Cửu Ninh, chỉ có thể giữ im lặng khi mọi người hiểu lầm về sự trong sạch của Thôi thị. Y đành để nữ t.ử trọng tình trọng nghĩa ấy gánh chịu hư danh oan ức.
Cửu Ninh lặng im hồi lâu, không nói lời nào.
Những ký ức trong tâm trí nàng là của Tiểu Cửu nương. Lẽ ra nàng không cần phải xúc động nhưng những ký ức xa xăm ấy lại sống dậy trong đầu nàng. Những hồi ức chân thật và ấm áp ấy, giống như nàng đã tự mình trải qua, khiến nàng cũng không kìm được mà xót thương.
Không phải cảm khái vì Võ Tông, mà là vì Thôi thị và Thôi Mạn.
Thôi thị vì bảo vệ Thôi Mạn, tình nguyện để người đời coi mình là một kẻ ngang ngược, kiêu ngạo, ương ngạnh và tàn ác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-391.html.]
Còn Thôi Mạn, để bảo vệ nữ nhi, cam lòng tự hủy dung mạo, kìm nén tình thương của mẫu thân, ở bên cạnh Cửu Ninh chỉ làm một người v.ú già thầm lặng, không chút tiếng tăm, chẳng hề để lộ bản thân.
Cho đến khi Tuyết Đình tiết lộ chân tướng, những ký ức của Cửu Ninh về Mạnh cô vẫn ít ỏi đến đáng thương.
Ngoài nửa bên khuôn mặt có vết sẹo, nàng không thể nhớ rõ diện mạo của Mạnh cô, cũng không nhớ rõ bà cao hay thấp, mập hay gầy. Nàng chỉ nhớ cảm giác Mạnh cô ôm mình, thơm tho, mềm mại, dịu dàng và đầy yêu thương.
Mạnh cô đã âm thầm cất giấu tình mẫu t.ử của mình, lặng lẽ ở bên cạnh Cửu Ninh, làm bạn cùng nàng. Ngay cả khi ra đi, bà cũng lặng lẽ rời xa, không một tiếng động, chẳng hề làm gợn lên chút sóng nước nào.
Cửu Ninh có thể hình dung ra cảnh khi còn bé, nàng chập chững tập đi, mặc trên người bộ áo bông váy mới tinh, chạy tới chạy lui trong đình viện. Vú già do Mạnh cô cải trang thành ngồi bên cạnh, tay thêu thùa may vá, vừa làm vừa mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Khi nàng làm nũng với Chu Gia Huyên, Mạnh cô hẳn đã rất hâm mộ. Khi nàng té ngã, chắc chắn Mạnh cô đã đau lòng biết bao!
Nhưng Mạnh cô vẫn luôn kìm nén.
Bà chọn cách không để lại dấu vết, thầm lặng tồn tại bên cạnh nàng. Đó chính là cách bảo vệ tốt nhất mà Mạnh cô dành cho Cửu Ninh.
Cửu Ninh buồn bã thở dài, hốc mắt dần dần ướt nhòe.
Nàng nói: "Ta sẽ trả lại cho Thôi thị một sự trong sạch. Bà hành xử đoan chính, phẩm hạnh thanh cao... Là Chu gia không xứng với bà."
Những lời này không chỉ để báo đáp ân dưỡng d.ụ.c của Thôi thị, mà còn là niềm tin vào sự ngay thẳng của Thôi quý phi. Nàng không muốn Thôi thị phải gánh trên lưng bất kỳ vết nhơ nào vì mình.
Thôi thị là một nữ t.ử đường hoàng, cao quý, không đáng bị thế nhân hiểu lầm và hủy hoại danh tiếng cả đời.
Tuyết Đình cười khổ: "Cửu nương... Một khi thân phận của ngươi bị tiết lộ, phiên trấn trong thiên hạ, các trọng thần trong triều... Và cả Chu gia nữa, tất cả đều sẽ tìm cách khống chế ngươi trong tay họ."
Đó là lý do vì sao y thà để người ta hiểu lầm Cửu Ninh là nữ nhi của Thôi thị và một vị lang quân họ Lư, bởi vì như vậy, ít nhất nàng còn giữ được mạng sống.
Thôi quý phi ngàn lần dặn dò, vạn lần nhắc nhở, cầu xin y bảo vệ Cửu Ninh chu toàn. Y đã đồng ý, hứa với Thôi quý phi rằng sẽ tuyệt đối không để lộ thân phận thật sự của Cửu Ninh.
Vì vậy, khi Chu Gia Hành phát hiện ra manh mối và tìm đến y để chứng thực, y đã chọn im lặng, không tiết lộ sự thật.
Cửu Ninh khẽ cười, nhướng mày, ánh mắt dừng lại nơi bức tượng Phật trước mặt.
Thì ra thân phụ của nàng khi còn trẻ có dáng vẻ như vậy, nụ cười hiền lành nhưng chắc chắn bên trong lại đầy mưu mô. Năm đó, chẳng phải Võ Tông đã lợi dụng sự yếu đuối của bản thân để lừa gạt hoạn quan hay sao?
"Thế đạo loạn lạc như vậy, không lộ thân phận, ta thật sự có thể sống những ngày tháng yên bình sao?"
Cửu Ninh lắc đầu, ngón tay siết c.h.ặ.t chuỗi tràng hạt đàn hương, ánh mắt dần trở nên kiên định.
--------------------------------------------------