Hoài Lãng phi ngựa chạy vội tới trước doanh địa, nét mặt nặng nề, gần như bò lăn xuống ngựa, chật vật chạy tới trước trướng.
"Lang chủ!"
Gã vén rèm vọt vào, nhìn thấy mấy văn sĩ cũng không biết điều lui ra mà bước thẳng tới, nói nhỏ vài câu bên tai Chu Gia Hành.
Sắc mặt Chu Gia Hành bỗng thay đổi, nén nhịn một lát rồi đứng bật dậy.
"Muội ấy không ở Đại Minh cung?"
Hoài Lãng thấp giọng nói: "Không ạ... Ta đã tìm bốn phía trong cung, Tuyết Đình cũng không biết ngài ấy rời đi lúc nào."
Hơi thở của Chu Gia Hành dồn dập.
Vào thời điểm này, nàng có thể đi đâu?
Trong bóng đêm dày đặc, tường thành cao lớn đứng sừng sững giữa màng tuyết trắng, yên tĩnh trang nghiêm.
Quyền quý hào tộc biết được tin tức đang vội vàng thu dọn tài sản cả nhà để dời đi, từng căn nhà trong phường đều đèn đuốc sáng trưng, mà bách tích bình thường vẫn đang ngủ say giấc, chờ mặt trời mọc mà làm việc.
Vân Mộng Hạ Vũ
Trong thành có gian tế của người Khiết Đan, không cần đợi đến trời sáng, tin tức Lý tư không bị tập kích đã nhanh ch.óng lan truyền khắp nơi, lại được những người có tâm khuấy động, tùy tiện phóng vài mồi lửa làm vài toà phường gần cung điện nhất thế nào cũng nổi loạn.
Tiểu hoàng đế chỉ lo sinh t.ử của mình, nhất quyết không muốn phái Thần Sách quân xuất cung để bảo vệ bách tính bình thường.
Chu Gia Hành đứng trước trướng, hai tay để sau lưng, nhìn tường thành cao ngất từ xa.
Trong cung có người của hắn, Hoài Lãng tìm không thấy Cửu Ninh, mà Tuyết Đình cũng không biết nàng đi đâu, lúc này chắc chắn nàng không ở trong cung.
Không ở Đại Minh cung, cũng không ra khỏi thành... Thế thì nàng vẫn đang ở trong thành.
Chu Gia Hành nhắm mắt lại, trong lòng chợt dâng lên vài phần lo lắng.
Nàng đột nhiên xuất cung làm gì?
Tại sao phải gạt Tuyết Đình rồi một mình xuất cung?
Không hiểu tại sao Lý Nguyên Tông lại gặp phải người Khiết Đan, tất cả bố trí đều phải thay đổi tạm thời, Trường An không giữ được, Chu Gia Hành cũng không hoảng loạn, từ khi ra khỏi thành hắn đã nghĩ ra cách ứng phó.
Trời sập chẳng sao, binh tới tướng đỡ, nước tới đất vững, hắn đâu phải chưa từng làm kẻ liều mạng.
Nhưng Cửu Ninh mất tích lại khiến tâm trạng hắn d.a.o động mạnh mẽ, như thể nuốt một bụng gió lạnh, dạ dày co rút dữ dội, từng ngọn lửa tà ác bùng lên.
Hận không thể lập tức bắt nàng đến trước mặt mà đặt nàng dưới mí mắt.
Cảm giác không tự chủ này, không kiểm soát được, mãnh liệt không thể giải thích, thậm chí trong chốc lát đã chiếm lấy lục phủ ngũ tạng của mình, hắn gần như mất kiểm soát, cảm giác này rất xa lạ nhưng dường như rất quen thuộc.
Chu Gia Hành nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-416.html.]
Hắn chưa bao giờ vì bất kỳ ai, bất cứ chuyện gì mà mất kiểm soát.
Ngay cả khi vung kiếm c.h.é.m rớt trang sức đội đầu của thân phụ Chu Bách Dược thì tay cầm chuôi kiếm của hắn cũng vững chắc.
Bóng đêm lạnh lẽo, tuyết lớn mênh m.ô.n.g, vừa dày vừa mềm.
Nếu nàng ở đây, chắc chắn sẽ rất hăng hái mà đắp sư t.ử tuyết.
Có người chơi với nàng, ngoài miệng nàng không nói gì nhưng lại mím môi cười nhạt, làm lộ lúm đồng tiền ở hai bên má.
Không ai ở bên cạnh nàng thì một mình nàng vẫn có thể vui vẻ.
Hai tay Chu Gia Hành dần nắm c.h.ặ.t rồi lại chầm chậm buông ra, chờ tới khi tâm trạng bình tĩnh lại thì hắn mới gọi bộ tướng đến, lệnh cho họ lập tức dở trại, tới thủ ở núi Tha Nga.
"Hoài Lãng theo ta về thành."
Hoài Lãng đã đoán được sẽ như thế từ sớm nhưng gã vẫn không nhịn được mà lộ vẻ kinh ngạc.
Những người khác lại càng kinh hãi hơn: "Lang chủ, một mình người về thành?"
Chu Gia Hành ừ một tiếng, sẵn tiện gọi thêm vài hầu cận, lệnh cho họ đi theo.
Đám hầu cận nhận lệnh, lập tức đi kiểm tra và chuẩn bị ngựa.
"Sứ quân, người không thể trở về."
Văn sĩ vô cùng hoảng sợ, ngăn cản Chu Gia Hành đột nhiên muốn trở về thành.
"Việc nhỏ không nhịn ắt hỏng việc lớn, Khiết Đan ở phía Bắc đã dẫn binh xuôi Nam, phía Tây cũng không yên ổn, người không nên lội vào vũng nước đục này."
Chu Gia Hành quay lại dặn dò bộ tướng đóng quân, phủ thêm áo choàng nói: "Lần nước đục này là do ta khuấy, cho dù quân Khiết Đan đã vây hãm thành thì ta cũng không đi."
Văn sĩ ngơ ngẩn, hoá ra Chu Gia Hành không hề bị lay động trước dăm ba câu vừa rồi của hắn ta, hắn biết lợi ích của bình chân như vại nhưng hắn vẫn không động tâm.
Tại sao hắn không động tâm? Xuống núi hài đào, toàn bộ Trung Nguyên nằm trong tầm tay, nhập chủ Trung Nguyên, là chuyện mà biết bao bá chủ mơ ước!
"Hiệp ước đồng minh đã định, mấy vị không cần nhiều lời."
Chu Gia Hành xoay người lên ngựa, ra hiệu cho hầu cận bên cạnh hộ tống mấy vị văn sĩ rời đi.
Văn sĩ cao lớn trầm ngâm một lúc, giang hai tay chặn trước ngựa.
"Sứ quân, người thật sự cam tâm bỏ qua cơ hội lần này?"
Hắn ta nheo đôi mắt dài nhỏ, nói: "Người đâu phải là người Hán chính gốc, nếu bảo vệ Trường An, cũng chẳng ai cảm kích người! Trường An không còn, mới là cơ hội để người bộc lộ tài năng!"
--------------------------------------------------